Trọng Sinh Nhặt Được Thái Tử
Chương 39
Tên độc nhãn còn đang miên man suy nghĩ thì cánh cửa phòng bỗng mở ra, một người bước vào.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ, lập tức sững sờ.
Người đối diện khoác hắc bào, đầu mặt che kín. Dẫu đã qua hai năm, hắn vẫn nhận ra. Chính là kẻ năm đó đã thuê hắn tới Tịnh Châu ám sát người!
Lại là hắn!
Nhưng rõ ràng kinh thành chẳng hề có biến động gì, trong suốt thời gian qua cũng không ai tìm đến mình. Vậy vì sao người này đột nhiên xuất hiện, còn trói cả hắn tới đây?
Là đến gây sự, diệt khẩu, hay… lại có một vụ làm ăn khác?
Làm ăn thì không giống. Nếu là việc đó, đối phương hoàn toàn có thể nói thẳng, cần gì phải trói cả hắn lẫn thuộc hạ đến đây như vậy.
Hắn không chắc đối phương đã phát hiện chuyện mình năm xưa lừa gạt hay chưa, nên quyết định thăm dò, tiện thể làm rõ mục đích lần này.
“Hai năm không gặp, hôm nay ngươi trói ta tới đây là lại có mối làm ăn nào giới thiệu sao?”
Hắn giả vờ ngây ngô.
Triệu Uyên còn chưa kịp mở miệng, đã nghe đối phương chủ động nói trước, giọng điệu như quen biết cũ.
Chỉ có một khả năng.
Hắn ta nhận nhầm người.
Như vậy thì càng tốt, vừa hay có thể moi ra đôi điều.
Triệu Uyên thuận nước đẩy thuyền, chậm rãi nói:
“Ngươi chẳng lẽ không biết vì sao ta tìm ngươi tới đây?”
Đã hai năm trôi qua, giọng nói của người năm xưa, tên độc nhãn sớm quên sạch, nên không nhận ra điều bất thường.
Nhưng nghe lời đối phương, hắn lại thấy không ổn, cứ như đang đến tính sổ với mình. Chẳng lẽ thật sự đã biết chuyện hắn lừa gạt năm đó?
Nếu đã biết, cớ gì không giết hắn ngay, còn bình thản nói chuyện thế này?
Vì thế hắn tiếp tục giả ngu:
“Ha ha, vụ làm ăn ở Tịnh Châu năm đó đã thanh toán xong từ lâu. Hai năm rồi còn gì. Ta thật sự không biết hôm nay ngươi mời ta tới là vì chuyện gì.”
Triệu Uyên nghe vậy, thầm suy nghĩ. Tịnh Châu, hai năm trước. Tất cả đều khớp.
Xem ra hắn vô tình lại đóng vai đúng người năm đó. Quả là vừa khéo.
“Người ở Tịnh Châu, ngươi thật sự đã giết rồi sao?” Hắn hỏi.
Năm đó hắn rơi xuống vách núi, đám sát thủ kia không xuống kiểm tra, đây chính là sơ hở, vừa vặn làm điểm đột phá.
Tên độc nhãn sợ nhất chính là điều này. Nghe hắn hỏi vậy, lòng càng thêm chột dạ, biết đối phương hẳn đã hay chuyện mình lừa gạt, đặc biệt đến tìm trả thù.
“Ta… ta sao lại không giết chứ? Sau đó ta còn quay lại Tịnh Châu tìm thi thể người đó, ngươi cũng đã xem rồi trong miếu hoang, chẳng lẽ quên sao?”
Hắn vẫn cố chấp cãi.
Triệu Uyên nhân cơ hội này, đã xâu chuỗi được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra là vậy.
Triệu Tuân hành sự quả nhiên cẩn trọng. Giết người chưa đủ, còn nhất định phải tận mắt thấy xác.
Đáng tiếc, tên độc nhãn này năm đó e là tùy tiện kiếm một thi thể để qua mặt hắn.
“Ta cho ngươi hai con đường.” Giọng Triệu Uyên trầm xuống.
“Thứ nhất, lập công chuộc tội, chỉ ra kẻ năm đó thuê ngươi. Như vậy ta có thể bỏ qua chuyện cũ, để hình phạt của ngươi nhẹ đi một chút. Thứ hai, ta lập tức giao ngươi cho Hình bộ, để ngươi nếm đủ mùi hình cụ, rồi lĩnh tội chém lập quyết. Ngươi chọn đường nào?”
Vừa nói, hắn vừa chậm rãi ngẩng đầu.
Tên độc nhãn kinh hãi.
Người này… người này căn bản không phải kẻ năm xưa!
***
Ba ngày sau, trong Minh Hoa Cung.
“Người đâu, truyền Tam hoàng tử vào cung.” Triệu Tỉnh trầm giọng phân phó.
Khi Triệu Uyên đem nhân chứng, vật chứng trong tay trình lên, hắn quả thực không dám tin.
Đứa con trai thứ ba của hắn, tuy không bằng nhị hoàng tử Triệu Uyên, nhưng xưa nay vẫn thông minh lanh lợi, lại khiêm hòa nhã nhặn.
Hắn không thể tin, nó lại hành sự độc ác đến vậy, thậm chí còn hơn cả Tứ tử Triệu Lân.
Người đời nói hoàng gia vô tình, nhưng Triệu Tỉnh xưa nay luôn cố giữ công bằng, chưa từng thiếu đi một phần tình cảm nào dành cho các con.
Đều là cốt nhục ruột thịt, vậy mà từng đứa từng đứa lại làm ra những chuyện khiến hắn lạnh lòng, ép hắn phải tự tay xử lý!
Tam hoàng tử Triệu Tuân nhận khẩu dụ, chẳng mấy chốc đã tới trước cửa Minh Hoa Cung.
“Cho hắn vào.”
Đến lúc này, Triệu Tỉnh vẫn đang cố đè nén cảm xúc, muốn nghe xem Triệu Tuân sẽ nói gì.
Dẫu vậy, nhân chứng vật chứng phía Triệu Uyên đều đầy đủ, khiến hắn không thể không tin.
Triệu Tuân hoàn toàn không biết những việc mình làm đã bị vạch trần. Hắn vẫn giữ dáng vẻ khiêm cung, bước vào Minh Hoa Cung, hành lễ với hoàng đế và Thái tử.
“Đứng lên, ban tọa.”
Triệu Tỉnh đối đãi với hắn vẫn như thường ngày.
Triệu Tuân ngồi xuống, nhìn Triệu Uyên đối diện, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác chẳng lành.
“Phụ hoàng, không biết triệu nhi thần vào cung là vì chuyện gì?”
Hắn dè dặt hỏi.
“Nhị hoàng huynh ngươi có vài điều muốn hỏi, ngươi cứ nói rõ với nó.” Triệu Tỉnh đáp.
Trong lòng Triệu Tuân càng thêm bất an, song trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa. Hắn đứng dậy, chắp tay với Triệu Uyên:
“Hoàng huynh có điều gì cứ hỏi, thần đệ biết gì nói nấy.”
“Người tên Mã Dục trong cung ta, ngươi có nhận ra không?” Triệu Uyên hỏi thẳng.
“Mã Dục?” Triệu Tuân làm bộ suy nghĩ hồi lâu, rồi lắc đầu.
“Chưa từng nghe qua người này.”
“Vậy bức thư hắn viết cho ngươi, trên đó còn ký tên ngươi, giải thích thế nào?”
Bức thư này Triệu Uyên đã sớm thay đổi nội dung, để tránh lộ thân phận Đường Niệm Ly. Mã Dục hôm nay hắn cũng không định cho ra mặt, bởi người này từng xem nội dung thư, biết rõ thân phận của nàng.
Triệu Tuân nhận lấy tờ giấy, xem đi xem lại, miệng thì nói với Triệu Uyên, thân người lại hướng về phía Nguyên Văn Đế:
“Hoàng huynh, thần đệ thực sự không rõ chuyện này là sao. Thần đệ chưa từng gặp người này, cũng không hiểu vì sao hắn lại viết thư cho thần đệ, huống chi thần đệ chưa từng nhận được bức thư nào như vậy.”
Triệu Uyên biết hắn nhất định sẽ chối cãi. Bản thân hắn đưa thư ra cũng không phải để kết tội, mà là để phá vỡ phòng tuyến tâm lý của đối phương.
Đến lúc này, Triệu Tuân vẫn khá trấn định. Hắn hiểu rõ, chỉ chừng ấy chứng cứ căn bản không thể làm gì được mình.
“Thì ra vậy. Xem ra là ta hiểu lầm Tam đệ rồi.”
Giọng Triệu Uyên dịu đi đôi chút.
Triệu Tuân nghe vậy, thở phào. Xem ra hắn chỉ biết chuyện mình cài người trong cung Thái tử mà thôi.
“Không sao cả. Có lẽ là kẻ hữu tâm muốn cố ý chia rẽ tình huynh đệ chúng ta.”
Hắn thuận miệng nói lời đẹp.
Triệu Uyên mỉm cười.
“Như vậy thì tốt. Còn Lâm Lang, ngươi có quen không?”
Hắn không cho Triệu Tuân thời gian phản ứng, trong bầu không khí vừa mới dịu xuống, nhẹ nhàng thốt ra câu này.
Thân người Triệu Tuân lập tức căng cứng.
Hắn bị lời nói của Triệu Uyên dọa cho giật mình.
Bề ngoài ôn hòa vô hại, nhưng không hiểu sao hắn luôn có cảm giác, hôm nay đối phương căn bản không định dễ dàng bỏ qua.
Chuyện của Lâm Lang? Chẳng lẽ hắn cũng biết rồi? Biết rồi mà còn bình thản đến thế?
Dù trong lòng rối loạn, trên mặt hắn vẫn không lộ ra, chỉ tiếp tục giả vờ suy nghĩ:
“Người này, thần đệ cũng không quen biết.”
“Vậy sao?” Triệu Uyên quay đầu, nói với Thẩm Phi phía sau:
“Ngươi đi dẫn Lâm Lang tới đây.”
Hắn không hề hạ thấp giọng, Triệu Tuân nghe rõ ràng từng chữ.
Trong lòng Triệu Tuân bắt đầu hoảng loạn. Hắn suy nghĩ xem Lâm Lang có nắm giữ nhược điểm gì của mình không. Nghĩ tới nghĩ lui, không phát hiện ra sơ hở nào, lúc này mới tạm ổn định lại.
Cho dù Lâm Lang có khai hết, hắn vẫn có thể phủ nhận. Không sao cả.
Nhưng đến lúc này, hắn đã hiểu. Mình e rằng đã sớm bị Triệu Uyên để mắt tới, nếu không Lâm Lang đã nói sẽ rời kinh, sao lại rơi vào tay hắn?
Triệu Tuân vẫn ngồi yên tại chỗ, song không ai nhìn thấy, trong lòng bàn tay hắn đã lấm tấm mồ hôi.
Chẳng bao lâu, Thẩm Phi đã dẫn Lâm Lang vào.
“Lâm Lang, nói rõ thân phận của ngươi.”
Triệu Uyên ra lệnh.
Lâm Lang liền kể lại việc mình bị Triệu Tuân phát hiện ra sao, giả làm người bán thân chôn cha thế nào, rồi được Tứ hoàng tử Triệu Lân đưa vào phủ, trở thành tiểu thiếp của hắn.
Triệu Tuân vừa nghe đã muốn biện giải, nhưng bị Triệu Uyên giơ tay cắt ngang.
“Tam đệ, đừng vội. Chờ ta hỏi xong rồi nói cũng không muộn.”
“Sau khi vào phủ Tứ hoàng tử, ngươi đã làm những gì?”
Hắn tiếp tục hỏi.
Lâm Lang vốn đã khai một lần, khai thêm lần nữa cũng chẳng sao. Nàng lại kể tỉ mỉ việc mình xúi giục Triệu Lân nuôi thám tử, phái người tới Tịnh Châu ám sát Thái tử, rồi cố ý kích động, khiến hắn càng thêm đố kỵ, cuối cùng làm ra hành động bồng bột ở bãi săn.
“Những việc này, đều là do Tam hoàng tử sai ta làm.”
Nàng vừa nói, vừa chỉ về phía Triệu Tuân đang ngồi kia.
Dẫu biết Lâm Lang không có chứng cứ thực chất, nhưng việc nàng dám nói toạc ra tất cả trước mặt Nguyên Văn Đế, vẫn khiến Triệu Tuân không khỏi sợ hãi.
Hắn không dám nhìn vào mắt Nguyên Văn Đế, chỉ cố che giấu:
“Ta chưa từng gặp ngươi, càng chưa từng sai ngươi làm những chuyện đó. Ngươi có chứng cứ gì!”
“Ta… ta từng từ phủ Tứ hoàng tử sang phủ ngài ở mấy ngày, nên biết rõ bố cục các gian phòng trong phủ!”
Lâm Lang không biết như vậy có được xem là chứng cứ hay không, nhưng nàng thực sự không còn gì khác để chỉ chứng Tam hoàng tử.
Vì tự bảo toàn tính mạng, nàng chỉ có thể làm vậy. Dù sao sinh tử của nàng hiện giờ đều nằm trong tay Thái tử. Chỉ cần làm hắn hài lòng, nàng mới có đường sống.
Triệu Tuân nghe xong bật cười:
“Bố cục phủ ta đâu phải bí mật. Nô tỳ, gia đinh đều có thể biết. Khó tránh có người nói ra ngoài, không thể chứng minh ngươi từng đến phủ ta.”
Lâm Lang cắn môi, nhất thời không biết đối đáp ra sao.
Triệu Uyên đứng một bên quan sát, đã nhìn thấu. Người Tam đệ này, căn bản không có nửa phần hối cải.
Đã ngoan cố đến vậy, hắn cũng không muốn cho thêm bất cứ cơ hội nào nữa.
“Được rồi, ngươi lui xuống đi.” Hắn nói với Lâm Lang đang quỳ dưới đất.
Nữ nhân này đã nói ra tất cả những gì nàng biết. Dù chưa có chứng cứ, như vậy cũng đã đủ rồi.
Triệu Tuân không biết hắn còn nước cờ nào khác. Thấy Lâm Lang rời đi, hắn vẫn chẳng dám thả lỏng.
“Hoàng huynh hôm nay là thế nào vậy? Tìm tới nhiều người xa lạ như vậy. Chẳng lẽ là nghi ngờ thần đệ, hay muốn tìm cớ trách phạt thần đệ?”
Đến nước này, hắn không thể tiếp tục để Triệu Uyên nắm giữ toàn bộ cục diện. Hắn phải tìm cơ hội phản công.
Bình luận truyện
Đang update